Cuộc Sống

Lời tâm sự của một người chồng vô tâm: Tôi đã để vợ mình phải chịu cô đơn quá lâu

Chỉ có những người phụ nữ có chồng vô tâm mới hiểu được những nỗi muộn phiền, cô đơn khi có một người chồng như vậy. Phụ nữ lấy chồng, chẳng mong điều gì lớn lao. Chỉ cần chồng yêu thương, chia sẻ vui buồn là họ đã cảm thấy hạnh phúc. Thế nhưng, phụ nữ có chồng vô tâm lại chịu những nỗi cô đơn và buồn tủi khủng khiếp.

Khi vợ phải nhập viện vì kiệt sức tôi mới chợt nhận ra mình là một người chồng vô tâm, tệ bạc như thế nào. Tôi đã để vợ mình phải một mình gánh vác, lo liệu quá nhiều thứ.

Tôi vẫn thường nghe chị em trong công ty nói về những người chồng vô tâm của họ. Mặc dù nghe nhưng tôi dửng dưng, cảm thấy phụ nữ bây giờ thích nói xấu chồng và thường đòi hỏi quá nhiều.

Vợ tôi cũng vậy. Cô ấy cũng thường trách móc, than vãn rằng tôi sống hời hợt, ít quan tâm gia đình. Tuy nhiên, bản thân tôi cảm thấy mình đã cho vợ rất nhiều thứ. Tôi cưới vợ về khi đã có nhà cửa, công việc ổn định, thu nhập khá. Tôi cho vợ mình những điều kiện sống tốt nhất, hàng tháng đều đưa lương cho vợ giữ. Cô ấy thích mua gì thì mua, son phấn, quần áo tôi cũng chẳng bao giờ ý kiến.

So với những người phụ nữ vất vả ngoài kia phải ở trọ, phải mưu sinh cực khổ thì cuộc sống của vợ tôi không phải tốt hơn rất nhiều hay sao? Song có lẽ đàn bà không bao giờ biết đủ. Tôi vẫn liên tục nghe những lời trách móc, than phiền của vợ dành cho mình.

Cô ấy trách tôi nhậu nhẹt quá nhiều, không bao giờ quan tâm vợ con, không hề biết cô ấy cực khổ như thế nào trong căn nhà này… Nghĩ buồn cười, nếu không quan tâm vợ con mà tháng nào tôi cũng đưa tiền cho cô ấy nuôi con sao? Cuộc sống của đàn ông thì phụ nữ làm sao hiểu hết được. Ai cũng có những sở thích, bạn bè của mình.

Đúng là tôi hay nhậu nhẹt tuy nhiên điều đó có ảnh hưởng gì đến cuộc sống gia đình? Con thì gửi nhà trẻ, chiều vợ tôi chỉ việc đón về rồi nấu ăn, chơi với con có cực khổ gì cho cam? Thế mà tôi cứ phải nghe vợ khóc lóc, than vãn hoài. Mà vợ càng nói tôi càng đi nhiều hơn, ở nhà nghe than vãn hoài chịu sao nổi.

Một thời gian sau tôi thấy vợ im lặng, chẳng nói năng gì tôi mừng thầm vì nghĩ vợ đã biết nghĩ. Một bữa, tôi đi nhậu về trễ. Về nhà thấy con thì ngồi khóc, vợ tôi mệt mỏi lả đi trên ghế sofa. Tôi hoảng quá mới đưa vợ đi cấp cứu. Bác sĩ nói rằng vợ tôi bị kiệt sức, mệt mỏi kéo dài.

Những ngày điều trị ở bệnh viện, bác sĩ còn bảo rằng vợ tôi bị trầm cảm nữa. Tôi không tin những gì mình nghe thấy. Tôi tự hỏi: Tại sao vợ tôi lại kiệt sức, tại sao lại mắc bệnh trầm cảm? Những ngày vợ nằm viện, phải chăm con nhỏ mới khiến tôi nhận ra rằng con nít không phải lúc nào cũng chỉ biết ăn rồi lăn ra ngủ. Đêm nó còn thức vài ba lần, đòi uống sữa.

Chưa kể chúng còn quấy khóc, phải bồng bế dỗ dành cả tiếng mới chịu ngủ. Chăm con 2 đêm mà tôi mệt mỏi bơ phờ. Chưa kể nấu cho con ăn, giặt giũ, tắm rửa… Vợ nằm viện mấy ngày mà nhà cửa như bãi chiến trường, người tôi mệt rã rời. Khi ấy tôi mới nhận ra mình đã vô tâm với vợ như thế nào.

Từ khi vợ mang thai hay sinh con, tôi hiếm khi nào giúp đỡ vợ việc nhà. Con còn nhỏ tôi cũng chưa một lần thức đêm trông con giúp vợ. Một mình cô ấy gánh mọi thứ trên vai mà tôi cứ ngỡ cô ấy sung sướng, đủ đầy. Tôi trách móc, chán nản và bỏ ngoài tai tất cả những giọt nước mắt của vợ.

Để hôm nay, khi vợ kiệt sức nhập viện tôi mới nhận ra mình là một người chồng vô tâm, tệ bạc như thế nào. Xin lỗi vợ, từ hôm nay anh sẽ sống khác đi, không để em phải chịu đựng nỗi cô đơn và vất vả nữa!

Premium WordPress Themes Download
Download Nulled WordPress Themes
Download Nulled WordPress Themes
Download WordPress Themes Free
udemy paid course free download
download mobile firmware
Download Premium WordPress Themes Free
udemy free download

0/5 (0 Reviews)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button